Một anh ở Hà Nội vào công tác Cửa lò. Khi qua vùng quê Nghi Thạch gặp hai bé gái đi học, anh nghe bé mặc áo hồng hỏi bạn:
-Ăn cọp ngon hay ăn khái ngon mi?
-Cọp cũng như khái thôi- bé kia trả lời không chút do dự

Trong bụng anh nghĩ vùng này chắc nuôi nhiều hổ cọp nên bọn trẻ con nhà giàu có thịt hổ để ăn, ghê chưa. Hôm sau anh lại đi qua vùng này, gặp ba bé trai cũng đang đi học, anh lại nghe câu chuyện từ các bé trai:
-Thái này, thằng ni ngu lắm, nó chỉ biết ăn cọp thôi, tao bảo khái ngon hơn mà nó vẫn không tin.
-Cũng tùy- thằng Thái trả lời tỏ vẻ thành thạo- trong nhà tao, bà và mẹ tao răng yếu nên chê không ăn cọp, chỉ ăn khái, tao và chị tao thì lại thích ăn cọp, còn bố tao thì cọp hay khái ông đều ăn được tuốt.
Nghe xong anh cả mừng trong bụng, cả vùng này thịt rất nhiều cọp, họ ăn thịt tất xương rất nhiều, mua xương cọp về nấu cao, cao hổ cốt ở Hà thành ngang giá vàng …ô hô ta sắp giàu to rồi.

Vì mua cọp hổ là hàng quốc cấm nên anh lẳng lặng môt mình nghe ngóng, không dám hỏi ai, hàng ngày anh bám theo mấy đứa hoc sinh để theo dõi nhà cửa của chúng, nghe xem chúng ăn cọp nữa không.. .nhưng kỳ lạ dạo này không thấy chúng nói đến chuyện ăn cọp ăn khái nữa. Anh nghĩ chắc qua mùa thịt cọp rồi nhưng cái anh cần là xương cốt của cọp, mà xương thì bọn trẻ này có biết gì đâu mà nói. Anh tự nhủ muốn làm ăn lớn thì phải biết kiên trì,chờ đợi… Cứ vậy anh bám trụ hơn hai tháng
trời… Cho đến ngày anh gặp bọn tôi về nghỉ hè ghé uống bia tại chợ Sơn, biết chúng tôi quê ở Nghi Lộc,đang học Đại học ở Hải Phòng nên anh lân la bắt chuyện. Nghe câu chuyện của anh, thằng Nho Nghi Thạch cát nghĩa, giải thích cho anh hiểu: CỌP , KHÁI là hai cách ăn ngô bắp, cạp ngô và lẫy ngô .Sau môt hồi định thần, anh mới lẩm bẩm vừa đủ chúng tôi nghe:
-Vậy cọp và khái là động từ chứ không phải danh từ!